Kể từ ngày hiệu ứng 3D của Avatar tung hoành ngang dọc từ các rạp phim cho tới TV trong nhà bạn, đối với chúng ta, phim 3D đã trở thành chuyện thường ngày. Lượng thì nhiều nhưng chất thì sao? Là người mở đường Avatar không bị trỉ trích, đơn giản vì những gì nó làm được - tốt hay kém - đều là tiêu chuẩn cao nhất. Còn ngày nay, bạn thực sự cần gì?



Đi đâu Tera cũng nghe nói là hiệu ứng 3D phải nổi phải sâu mới hay, coi mới thích. Chỉ đơn giản như vậy sao?


Thế bạn trả lời Tera điều này nhé! Có khi nào bạn nghĩ rằng xem một bộ phim 3D dưới dạng 2D là không thể chấp nhận được không? Tera thì không và chắc rằng đa số các thành viên của HDVN cũng không. Chúng ta chỉ xem 3D như là một món hàng khuyến mãi. Có thì tốt, không cũng chẳng sao cả. Nhưng dĩ nhiên là có khuyến mãi thì ai chẳng ham, cứ thế mà đổ xô xem theo trào lưu thôi.


Các nhà làm phim cũng vậy, họ cũng chỉ làm những phim 2D "khuyến mãi hiệu ứng nổi" chứ thật sự cũng chẳng phải là 3D gì cả. Đơn cử như phim Avenger nhé, bom tấn mùa hè đấy nhưng hiệu ứng 3D thì cũng chẳng khá hơn gì so với trước đây. Cứ như nhìn qua một lăng kính vậy. Nổi thì có nổi nhưng không mang tạo nên khác biệt so với phiên bản 2D. Cảm giác như xem phim 2D quay bằng camera 3D vậy.


Quan điểm của Tera là phim 3D không chỉ phải sâu, phải nổi mà là liên tục sử dụng hiệu ứng gây ấn tượng cho người xem. Thử tưởng tượng các diễn viễn, cảnh vật cứ như bay vào mình vậy, rõ ràng là hứng thú hơn nhiều so với việc nhìn mọi vật qua lăng kính đúng không!


Tại sao gọi là phim 3D khi không tận dụng hết khả năng của nó? Tera nghĩ chỉ khi nào 2D và 3D tách biệt nhau thì chúng ta mới tận hưởng được phim 3D thật sự! Nhà sản xuất có thể phát hành phim ở 2D, 2D và 3D nhưng liệu có ai đủ can đảm sản xuất phim chỉ riêng ở 3D.